chan_dung-ke_si

Nắng đã lên cao - Truyện ngắn Nguyễn Đức Bình

18-05-2023

Lượt xem 8046

Đánh giá 5 lượt đánh giá

Chia sẻ

Nắng đã lên cao - Truyện ngắn Nguyễn Đức Bình

nha-van-nguyen-duc-binh

Từ trái qua; Nhà thơ Phan Trung Thành, Nhà thơ Phan Hoàng, Nhà văn biên kịch Nguyễn Đức Bình, hai nhà thơ nữ, cùng Hội nhà văn TP.HCM thăm Mẹ Việt Nam Anh Hùng ở Củ Chi năm 2012

Mười hai giờ đêm. Đường phố Sài Gòn sắp mùa Noel lạnh tanh. Những cơn gió rủ nhau đi về phía biển khiến hàng cây bơ vơ đành im lìm ôm màn đêm lặng ngắt. Lam đứng trên ban công nhìn xuống vỡ vụn kí ức. Cô nhắm mắt cố tưởng tượng một gương mặt khác anh. Nhỏ Huyền! Kí ức Lam trống rỗng. Nhỏ Như! Lam lẩm bẩm. Bóng Như nhoang nhoáng, nghiêng ngả, chớp tắt đáy mắt Lam rồi đột nhiên biến thành những mảnh vụn ngổn ngang, rơi lắc rắc như những hạt phấn hoa trinh nữ dưới trời đầy gió. Những ngọn gió hồn nhiên, khúc khích chở kí ức của Lam bay mãi rồi mất hút phía sau một bức tường sừng sững nghiêng ngả chờ đổ vỡ. Lam cố chống đỡ, bức tường lô nhô những vết nứt, lô nhô những giận hờn tưới thẫm những giọt đa đoan. Lam thõng tay. Bức tường rùng rùng sụp xuống. Muôn ngàn hạt phấn hoa lao xao, bóng một người đàn ông rõ dần. Anh. Lam khép hai tay hứng những giọt nước tuôn xối xả từ vòi sen chảy qua chiếc van đã gạt sang vạch đỏ. Những giọt nước nóng ấm nhưng sao lạnh như nước trong một cơn mưa dầm dề? Lam vốc từng vốc nước hất lên mặt. Phòng tắm bốc đầy hơi nóng mà toàn thân Lam run lên vì lạnh. Những dòng nước uốn éo chảy dọc người Lam, vuốt ve những tri giác đã đông cứng của Lam. Lam nhìn vào tấm gương trước mặt lấm tấm những hạt nước li ti. Cô thấy rõ một cô gái đầy khêu gợi, trần truồng, đang vui đùa với những giọt nước bốc hơi nghi ngút. Lam thấy rõ những làn khói mỏng vây quanh cô gái mờ ảo như một màn sương chiều. Lam cố gạt ra khỏi đầu hình bóng của anh. Lam mở to mắt, nhìn trừng trừng vào không gian trước mặt. Khắp nơi, chỗ nào Lam cũng nhìn thấy anh đang đứng quay nhìn về phía xa xăm như đang chối bỏ cô.

Đồ bội bạc, tại sao anh bỏ đi? Lam hét lên thật to, anh lay động rồi vụt biến mất khiến Lam hoảng hốt. Lam nhắm mắt. Lam cố tưởng tượng ra anh. Những mảnh ghép rơi loảng xoảng trong mắt Lam. Lam bật khóc nức nở. Lam gọi điện hẹn nhỏ Huyền ra cà phê Highland chào tạm biệt. Mày đi đâu? Tao đi xa, rất xa, một nơi xa lạ, một nơi mà tao đang cất giữ những giấc mơ. Khùng, làm gì có nơi nào có thể cất giữ được giấc mơ? Tao có. Nó ở đâu? Hà Nội. Đồ điên, mày lại nhớ ổng chứ gì? Lam im lặng bỏ chiếc điện thoại xuống bàn. Giọng Huyền vẫn nheo nhéo phát ra từ chiếc điện thoại. Lam không nghe thấy gì nữa. Mày mới là đồ điên. Tao đi đây. Huyền vội vàng bước vào quán cà phê Highland sau năm phút, cô đưa mắt tìm kiếm. Huyền lấy điện thoại ra gọi. Tiếng chuông điện thoại quen thuộc của Lam reo vang giai điệu của bài Love Story. Huyền thở phào bước tới nhưng cô không thấy Lam. Mày đi thiệt hả con khùng? Huyền ngồi phịch xuống ghế vẻ mặt thẫn thờ. Cô gái ấy nói thiệt lạ kì, cổ nói đi đòi lại giấc mơ và để chiếc điện thoại lại đây cho một cô gái tên Huyền. Cổ cũng nói, Huyền sẽ tới không trễ hơn năm phút. Cô ấy đi được đúng năm phút, vậy cô là Huyền? Huyền ngước mắt lên nhìn người phục vụ, mắt cô đẫm nước. Dạ, là tôi... mà không phải, Huyền có lẽ là anh, Huyền đứng dậy bỏ đi, anh phục vụ tròn mắt nhìn theo lạ lẫm. Ga Hà Nội bốn giờ sáng. Lam bước xuống sân ga. Những toa tàu đen xì nằm bất động trốn giá rét. Đoàn người mệt mỏi, hối hả, hân hoan, vội vã bước xuống từ con tàu vừa chạy suốt cuộc hành trình gần hai ngàn cây số. Từng người nối theo nhau bước ra khỏi cổng soát vé. Vài anh tài xế taxi cuống cuồng chào mời. Lam đứng im, dựa lưng vào cây cột đèn, bất động. Một anh tài xế taxi kiên nhẫn cuối cùng cũng phải bỏ đi khỏi Lam. Đúng là con điên. Trời rét cắt da thế này mà mặc có mỗi một cái áo đứng câm như hến, anh tài xế vừa đi vừa lầm bầm, thỉnh thoảng vẫn ngoái lại nhìn Lam. Cô định đi đâu? tiếng một người đàn ông ngay sau lưng Lam. Lam đứng im lìm. Cô run lên bần bật, từng cơn gió lạnh như những cây kim nhọn xuyên qua chiếc áo mỏng manh của Lam.

Cô định đi đâu? lại tiếng người đàn ông nhẫn nại. Tôi sẽ không đi nếu cô không trả lời. Lam vẫn im lặng. Cô định đi đâu? giọng người đàn ông lại cất lên sau mười phút. Tôi đi tìm anh. Tìm tôi? Không tôi đi tìm anh, anh của tôi, không phải anh. Cô đang bị rét đấy, nếu không tìm một căn phòng ấm, cô sẽ bị cảm mất. Mặc tôi, Lam bặm môi. Lại thêm hàng ngàn chiếc kim nhọn xuyên qua chiếc áo mỏng manh của Lam. Cô sẽ bị cảm lạnh đấy. Không tôi miễn nhiễm với cảm lạnh. Một cô gái như cô? Hình như cô là người ở trong Nam, Sài Gòn? Lam im lặng. Cô dũng cảm đấy. Hiếm có cô gái Sài Gòn nào chịu được cái rét ghê gớm như thế này, với chỉ một chiếc áo mỏng manh. Anh cũng nói tôi như vậy. Tôi sao? Không, anh của tôi. Anh của cô nói gì? Anh nói tôi sẽ không chịu được cái rét của Miền Bắc, nói tôi chỉ quen với nắng. Thế rồi cô nói gì? Tôi thú nhận với anh là anh nói đúng. Thế sao? Lam lại lặng im, những giọt nước mắt tràn ra từ hai bờ mi khép chặt. Lam run bần bật. Tôi sẽ đi tìm anh. Cô biết anh ở đâu sao, anh của cô ấy? Không. Vậy làm sao cô tìm được? Tôi phải tìm được. Lam đã sống qua một mùa đông Hà Nội, để tìm anh. Cuối cùng thì giấc mơ đã trở về với Lam. Lam không còn phải nhắm mắt xua đi bóng anh, không còn phải đứng hứng nước vòi sen. Anh cứ xa dần, nhạt nhòa, dù Lam vẫn cố kiếm tìm, cố đuổi bắt. Người đàn ông Lam gặp ở sân ga thường tới chở Lam đi dọc Hồ Tây vào mỗi buổi sớm, suốt mùa đông. Lam thích cái giá rét của Hồ Tây thời khắc ấy, thích những cơn mưa phùn rắc trắng mái tóc, thích cảm giác điếng người khi gõ ngón tay nhẹ nhẹ vào nhau. Lam chẳng nhớ gì về mùa xuân Hà Nội, dù người đàn ông Lam gặp ở sân ga vẫn thường tới chở Lam đi suốt mùa xuân. Lam thức dậy, một tia nắng chéo chói chang xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa sổ nơi Lam nằm. Lam khoác ba lô đi một mình dưới bóng hàng sấu già. Nắng vẫn xiên chói chang. Lam ngước mặt đắm đuối nhìn lên tán lá. Cô nhắm mắt tưởng tượng nhưng chỉ thấy một màn đêm tĩnh lặng. Lam mở mắt. Nắng đã lên cao sáng bừng mùa hạ, bỏ lại tán lá sấu đang tinh nghịch thả vào mắt Lam những giọt cười long lanh.

Bài liên quan
  • NGÔI ĐỀN VÀ ÔNG GIÀ CÂM - Truyện ngắn Trần Tâm

    NGÔI ĐỀN VÀ ÔNG GIÀ CÂM - Truyện ngắn Trần Tâm

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Ngôi đền và ông già câm là truyện ngắn trong tập truyện Khuyển Đế của nhà văn Trần Tâm xuất bản năm 2017.
  • SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư - Phần cuối

    SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư - Phần cuối

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Sống Nhờ là tác phẩm của nhà văn Mạnh Phú Tư in trên Phổ Thông Bán Nguyệt San năm 1942. Giữa những nhà văn hiện thực xuất sắc khác trước năm 1945, Mạnh Phú Tư tạo ra một thế giới riêng với các tác phẩm cất lên tiếng nói phê phán mạnh mẽ các lề thói cũ, ông dùng cây cọ văn chương, đưa những nét vẽ, rồi ở đấy, trong thế giới của ông, đã để lại những nhân vật, những cảnh đời đẫm máu và nước mắt.
  • SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư

    SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Sống Nhờ là tác phẩm của nhà văn Mạnh Phú Tư in trên Phổ Thông Bán Nguyệt San năm 1942. Giữa những nhà văn hiện thực xuất sắc khác trước năm 1945, Mạnh Phú Tư tạo ra một thế giới riêng với các tác phẩm cất lên tiếng nói phê phán mạnh mẽ các lề thói cũ, ông dùng cây cọ văn chương, đưa những nét vẽ, rồi ở đấy, trong thế giới của ông, đã để lại những nhân vật, những cảnh đời đẫm máu và nước mắt.
  • TÔI KÉO XE - Phóng sự Tam Lang

    TÔI KÉO XE - Phóng sự Tam Lang

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Tôi kéo xe là thiên phóng sự mẫu mực của nhà báo Tam Lang, in lần đầu trên Hà Thành Ngọ Báo năm 1932. Dù đã gần một thế kỷ trôi qua, giá trị văn học của tác phẩm vẫn nóng hổi cho tới tận ngày nay, thời mà truyền thông, mạng xã hội bùng nổ chưa từng thấy. "Nghề viết văn viết báo ở xã hội VN là nghề bạc bẽo và bấp bênh nhất. Đâm đầu vào nghề mà không có được người vợ đảm đang tháo vát, tần tảo nuôi nổi gia đình trong thời gian mình thất nghiệp vì bất mãn, vì báo bị đình bản có giới hạn hoặc thu hồi giấy phép thì chuyện treo niêu gác bếp là chuyện rất thường" - Tam Lang.
  • MŨI TỔ - Truyện ngắn Lý Văn Sâm

    MŨI TỔ - Truyện ngắn Lý Văn Sâm

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Trong suốt năm mươi năm cầm bút, nhà văn tài hoa của Miền Đông Lý Văn Sâm đã để lại một số lượng tác phẩm khá đồ sộ, bao gồm nhiều tác phẩm được độc giả yêu thích như Kòn Trô (1941), Nắng bên kia làng (1948), Sương gió biên thùy (1948), Sau dãy Trường Sơn,... Năm 2007, nhà văn Lý Văn Sâm được trao Giải thưởng nhà nước về Văn học nghệ thuật cho các tác phẩm; Sau dãy Trường Sơn, tập truyện ngắn Sương gió biên thùy và Toàn tập Lý Văn Sâm.
  • CHUỒNG NUÔI NGỰA – Truyện ngắn Như Phong

    CHUỒNG NUÔI NGỰA – Truyện ngắn Như Phong

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Chuồng nuôi ngựa là truyện ngắn của nhà văn Như Phong in trên Báo Mới số 2 (ngày 15-5-1939) và số 3 (ngày 1-6-1939). Nhà văn Như Phong được trao Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật đợt 2 Năm 2007.
  • NGƯỜI THÀY THUỐC - Truyện ngắn Thanh Châu

    NGƯỜI THÀY THUỐC - Truyện ngắn Thanh Châu

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Người Thày Thuốc là truyện ngắn trong tập truyện cùng tên của nhà văn Thanh Châu, Tân Dân xuất bản năm 1938. Ông chính là tác giả của truyện ngắn Hoa Ti-gôn, vốn là khởi đầu cho một cuộc tranh luận bất tận cho tới tận ngày nay về bài thơ  “Hai sắc hoa Ti-gôn”, của nhà thơ “bí ẩn” T.T.Kh.
  • ÔNG CẢN NGŨ – Truyện ngắn Kim Lân

    ÔNG CẢN NGŨ – Truyện ngắn Kim Lân

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Từ lời khuyên của nhà văn đàn anh Vũ Bằng: “Ông viết về nông thôn không bằng cụ Tố (Ngô Tất Tố), Nam Cao, ông nên viết về nông thôn kiểu Đôi Chim Thành.", nhà văn Kim Lân đã viết một loạt truyện ngắn phóng sự rất thành công in trên Tiểu Thuyết Thứ Bảy về nông thôn,  Ông Cản Ngũ, như loạt truyện khác của ông, đã lưu giữ cho đời sau biết được rằng; vào thời bị thực dân Pháp cai trị, dân ta dù bị áp bức bóc lột, vẫn có những hoạt động văn hóa, những kiến thức dân gian vô cùng sâu sắc.
  • ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần cuối

    ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần cuối

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Đoạn Tuyệt là truyện của nhà văn Nhất Linh, ra mắt vào năm 1934, đúng năm văn đoàn nổi tiếng nhất thời bấy giờ do chính ông thành lập là Tự Lực Văn Đoàn ra mắt. Đây là tác phẩm không chỉ đóng đinh về một tài năng văn chương Nhất Linh, nó còn tiêu biểu cho cả văn đoàn mà ông là chủ soái.
  • ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần 1

    ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần 1

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Đoạn Tuyệt là truyện của nhà văn Nhất Linh, ra mắt vào năm 1934, đúng năm văn đoàn nổi tiếng nhất thời bấy giờ do chính ông thành lập là Tự Lực Văn Đoàn ra mắt. Đây là tác phẩm không chỉ đóng đinh về một tài năng văn chương Nhất Linh, nó còn tiêu biểu cho cả văn đoàn mà ông là chủ soái.