chan_dung-ke_si

Cô gái vẽ mây - Truyện ngắn Nguyễn Đức Bình

03-01-2023

Lượt xem 2437

Đánh giá 4 lượt đánh giá

Chia sẻ

Cô gái vẽ mây - Truyện ngắn Nguyễn Đức Bình

Dạ Quỳnh mơ màng áp ánh mắt sát cánh cửa sổ màu hồng. Nàng hít một hơi dài rồi khe khẽ vẽ lên cửa sổ một đám mây trắng. Đám mây bồng bềnh trên cánh cửa sổ, rọi lên mắt nàng một tia bóng râm rồi vụt bay mất. Nàng gối hai tay lên má nghiêng nghiêng hàng mi nuối tiếc. Ước gì mình có thể vẽ ra những đám mây biết bay, một đám mây trắng, vĩnh hằng. Nàng thì thầm với cánh cửa sổ.

Những cơn gió len lỏi khắp các tàng cây, cuốn theo lớp lớp bụi bặm rồi tống hết vào các kẽ lá khiến màu xanh ảo diệu cứ dần dần, nhẹ nhẹ tan hết sức sống, đối nghịch với đường Sài Gòn, lúc nào cũng đông đúc, cũng năng động và chật ních khói xe. Đường dẫn vào cảng Cát Lái cũng vậy, đông đúc, rầm rập người và xe. Vài nhánh bằng lăng trơ trụi dưới trời đỏ lửa chọc những cái gai nhọn hoắt vào ánh nắng. Những chiếc xe đầu kéo như những con cuốn chiếu chậm chạp xếp hàng chờ tới lượt lết vào cảng.

Dạ Quỳnh mơ màng áp ánh mắt sát cánh cửa sổ màu hồng. Nàng hít một hơi dài rồi khe khẽ vẽ lên cửa sổ một đám mây trắng. Đám mây bồng bềnh trên cánh cửa sổ, rọi lên mắt nàng một tia bóng râm rồi vụt bay mất. Nàng gối hai tay lên má nghiêng nghiêng hàng mi nuối tiếc. Ước gì mình có thể vẽ ra những đám mây biết bay, một đám mây trắng, vĩnh hằng. Nàng thì thầm với cánh cửa sổ. Cánh cửa vênh mặt, xù xì những vân gỗ ngoằn ngoèo, lặng thinh. Nàng thở dài, dõi ánh mắt ra đường nhìn đàn cuốn chiếu đang nhẫn nại trong bụi nắng và đua nhau vẽ bầu trời bằng hằng hà những đám mây đen. Nàng rất ghét mây đen.

Nàng chờ mãi thì những ngọn nắng chiều cũng tới thăm nàng. Chúng nhảy nhót rung rinh bệ cửa, chúng bay sang ly cà phê trong vắt của nàng, cuối cùng chúng đậu lên tim nàng rồi trong khoảnh khắc vụt biến mất. Nàng chờ khoảnh khắc kì diệu này, mỗi buổi chiều. Nàng ưỡn ngực, vẽ một đường cong hôn lên cửa sổ. Cánh cửa sổ màu hồng có những vân gỗ rùng mình xụ mặt. Nàng nghe phảng phất một hơi thở, ấm áp, quyến rũ.

Dạ Quỳnh chờ đợi, mỗi buổi chiều.

Mưa lạnh. Nàng mải miết vẽ những đám mây. Nàng chờ mãi không thấy tia nắng hôm qua đến hôn lên ngực nàng. Chỉ có những ánh mắt trong veo, ham muốn, dán đầy cửa sổ. Nàng vẽ một đường cong cuối cùng, những ánh mắt trong veo của nàng giật mình rơi thảng thốt.

Em muốn về sao? Dạ Quỳnh run bần bật, nàng rón rén đưa mắt về nơi phát ra tiếng nói. Nàng chẳng thấy ai ngoài những gương mặt cũ kĩ không lời.

Nàng khẽ nhón gót, chiếc khẩu trang cựa quậy, bức bối. Đèn đỏ ngã tư chậm rãi đếm những con số vô nghĩa. Nàng chẳng thèm để ý. Nàng chờ người cuối cùng qua khỏi ngã tư. Nàng lo lắng ngước nhìn những đám mây đen ghớm ghiếc đang hùng hổ đe dọa nàng. Nàng lơ đễnh lướt ngang khung cửa sổ màu hồng khi những đám mây bắt đầu thả những giọt nước đầu tiên lên cánh tay nàng, âu yếm. Nàng khoan khoái trút bỏ khẩu trang. Đôi môi nàng mắc cỡ mím chặt như chiếc khóa son của bản nhạc trữ tình. Nàng ước từ nay nàng sẽ vẽ những đám mây đen, suốt đời.

Uống cà phê nha! Nàng quay phắt lại nhìn không chớp mắt. Nàng sợ một lần nữa giọng nói ấy sẽ biến mất. Nàng chẳng thấy ai ngoài cánh cửa màu hồng phía bên đường nhẫn nại rung rinh những tia nắng.

Uống cà phê nha! À... thì ra con nhỏ ngày xưa đang gọi nàng, con nhỏ vẽ những đám mây bồng bềnh. Cửa mở, nàng bước vào, đến bên chiếc bàn quen thuộc bên cánh cửa sổ màu hồng. Ly cà phê trong vắt của nàng vẫn nguyên trên bàn. Nàng dựa vào bệ cửa sổ e dè nhìn ly cà phê. Nàng đan hai bàn tay nho nhỏ vào nhau thắc mắc. Nàng hé hàng mi cong cong nhìn xuyên qua kẽ tay thảng thốt.

Chị vẫn dùng như mọi khi? Nàng giật mình, a... ly cà phê lạnh toát được đặt ngay trước mặt. Nàng mỉm cười đồng ý. Anh chàng phục vụ chào nàng với một nụ cười bí hiểm. Nàng đưa mắt quan sát một bức tranh lạ lẫm nhưng rất quen được treo ngay phía đối diện nàng. À... con nhỏ ngày xưa, cô ấy vẫn kiêu hãnh vẽ những đường cong. Mày thật xấu xí, nàng thì thầm.

Anh phục vụ đến tiếp thêm đá vào ly cà phê của nàng. Ai treo bức tranh kia nhỉ? nàng hỏi bâng quơ.

Là anh! Nàng nghe rõ một hơi thở, ấm áp, quyến rũ. Trong khoảnh khắc, nàng thấy con nhỏ trong bức tranh mỉm cười mãn nguyện.

Không! Nàng nhón một viên đá rồi bình thản quay gót. Nàng lướt ngang bóng người đàn ông quen thuộc.

Nàng cất tiếng hát rồi vẽ lên bầu trời một đám mây đen. Cánh cửa sổ màu hồng run lên bần bật phía sau nàng rồi xa dần, xa dần...

Bài liên quan
  • NGÔI ĐỀN VÀ ÔNG GIÀ CÂM - Truyện ngắn Trần Tâm

    NGÔI ĐỀN VÀ ÔNG GIÀ CÂM - Truyện ngắn Trần Tâm

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Ngôi đền và ông già câm là truyện ngắn trong tập truyện Khuyển Đế của nhà văn Trần Tâm xuất bản năm 2017.
  • SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư - Phần cuối

    SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư - Phần cuối

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Sống Nhờ là tác phẩm của nhà văn Mạnh Phú Tư in trên Phổ Thông Bán Nguyệt San năm 1942. Giữa những nhà văn hiện thực xuất sắc khác trước năm 1945, Mạnh Phú Tư tạo ra một thế giới riêng với các tác phẩm cất lên tiếng nói phê phán mạnh mẽ các lề thói cũ, ông dùng cây cọ văn chương, đưa những nét vẽ, rồi ở đấy, trong thế giới của ông, đã để lại những nhân vật, những cảnh đời đẫm máu và nước mắt.
  • SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư

    SỐNG NHỜ - Mạnh Phú Tư

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Sống Nhờ là tác phẩm của nhà văn Mạnh Phú Tư in trên Phổ Thông Bán Nguyệt San năm 1942. Giữa những nhà văn hiện thực xuất sắc khác trước năm 1945, Mạnh Phú Tư tạo ra một thế giới riêng với các tác phẩm cất lên tiếng nói phê phán mạnh mẽ các lề thói cũ, ông dùng cây cọ văn chương, đưa những nét vẽ, rồi ở đấy, trong thế giới của ông, đã để lại những nhân vật, những cảnh đời đẫm máu và nước mắt.
  • TÔI KÉO XE - Phóng sự Tam Lang

    TÔI KÉO XE - Phóng sự Tam Lang

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Tôi kéo xe là thiên phóng sự mẫu mực của nhà báo Tam Lang, in lần đầu trên Hà Thành Ngọ Báo năm 1932. Dù đã gần một thế kỷ trôi qua, giá trị văn học của tác phẩm vẫn nóng hổi cho tới tận ngày nay, thời mà truyền thông, mạng xã hội bùng nổ chưa từng thấy. "Nghề viết văn viết báo ở xã hội VN là nghề bạc bẽo và bấp bênh nhất. Đâm đầu vào nghề mà không có được người vợ đảm đang tháo vát, tần tảo nuôi nổi gia đình trong thời gian mình thất nghiệp vì bất mãn, vì báo bị đình bản có giới hạn hoặc thu hồi giấy phép thì chuyện treo niêu gác bếp là chuyện rất thường" - Tam Lang.
  • MŨI TỔ - Truyện ngắn Lý Văn Sâm

    MŨI TỔ - Truyện ngắn Lý Văn Sâm

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Trong suốt năm mươi năm cầm bút, nhà văn tài hoa của Miền Đông Lý Văn Sâm đã để lại một số lượng tác phẩm khá đồ sộ, bao gồm nhiều tác phẩm được độc giả yêu thích như Kòn Trô (1941), Nắng bên kia làng (1948), Sương gió biên thùy (1948), Sau dãy Trường Sơn,... Năm 2007, nhà văn Lý Văn Sâm được trao Giải thưởng nhà nước về Văn học nghệ thuật cho các tác phẩm; Sau dãy Trường Sơn, tập truyện ngắn Sương gió biên thùy và Toàn tập Lý Văn Sâm.
  • CHUỒNG NUÔI NGỰA – Truyện ngắn Như Phong

    CHUỒNG NUÔI NGỰA – Truyện ngắn Như Phong

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Chuồng nuôi ngựa là truyện ngắn của nhà văn Như Phong in trên Báo Mới số 2 (ngày 15-5-1939) và số 3 (ngày 1-6-1939). Nhà văn Như Phong được trao Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật đợt 2 Năm 2007.
  • NGƯỜI THÀY THUỐC - Truyện ngắn Thanh Châu

    NGƯỜI THÀY THUỐC - Truyện ngắn Thanh Châu

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Người Thày Thuốc là truyện ngắn trong tập truyện cùng tên của nhà văn Thanh Châu, Tân Dân xuất bản năm 1938. Ông chính là tác giả của truyện ngắn Hoa Ti-gôn, vốn là khởi đầu cho một cuộc tranh luận bất tận cho tới tận ngày nay về bài thơ  “Hai sắc hoa Ti-gôn”, của nhà thơ “bí ẩn” T.T.Kh.
  • ÔNG CẢN NGŨ – Truyện ngắn Kim Lân

    ÔNG CẢN NGŨ – Truyện ngắn Kim Lân

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Từ lời khuyên của nhà văn đàn anh Vũ Bằng: “Ông viết về nông thôn không bằng cụ Tố (Ngô Tất Tố), Nam Cao, ông nên viết về nông thôn kiểu Đôi Chim Thành.", nhà văn Kim Lân đã viết một loạt truyện ngắn phóng sự rất thành công in trên Tiểu Thuyết Thứ Bảy về nông thôn,  Ông Cản Ngũ, như loạt truyện khác của ông, đã lưu giữ cho đời sau biết được rằng; vào thời bị thực dân Pháp cai trị, dân ta dù bị áp bức bóc lột, vẫn có những hoạt động văn hóa, những kiến thức dân gian vô cùng sâu sắc.
  • ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần cuối

    ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần cuối

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Đoạn Tuyệt là truyện của nhà văn Nhất Linh, ra mắt vào năm 1934, đúng năm văn đoàn nổi tiếng nhất thời bấy giờ do chính ông thành lập là Tự Lực Văn Đoàn ra mắt. Đây là tác phẩm không chỉ đóng đinh về một tài năng văn chương Nhất Linh, nó còn tiêu biểu cho cả văn đoàn mà ông là chủ soái.
  • ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần 1

    ĐOẠN TUYỆT - Nhất Linh - Phần 1

    Chân Dung Kẻ Sĩ: Đoạn Tuyệt là truyện của nhà văn Nhất Linh, ra mắt vào năm 1934, đúng năm văn đoàn nổi tiếng nhất thời bấy giờ do chính ông thành lập là Tự Lực Văn Đoàn ra mắt. Đây là tác phẩm không chỉ đóng đinh về một tài năng văn chương Nhất Linh, nó còn tiêu biểu cho cả văn đoàn mà ông là chủ soái.